Yoko Ono: Nàng nghệ sĩ Nhật vô danh, nổi tiếng nhất thế giới

ArtĐây là câu chuyện phi thường về cuộc đời Yoko Ono, nghệ sĩ Nhật Bản tiên phong tại New York, người tình định mệnh của chàng ca sĩ nổi tiếng nhất thế giới

Nếu kể về Yoko Ono, mọi người sẽ đều ấn tưởng bởi tác phẩm, quan điểm sự nghiệp tiên phong và tuyệt vời, nhưng ít ai biết rằng đời sống của cô cũng chứa cả kho tang phong phú, bài viết này sẽ khiến độc giả hiểu được vì sao và từ đâu mà cô gái bí ẩn này lại được quan tâm đến vậy. Cuộc sống đáng kinh ngạc ấy luôn bị lu mờ bởi sự nổi tiếng quá mức của người chồng thứ ba, John Lennon, người thường gọi cô là “nghệ sĩ vô danh nổi tiếng nhất thế giới”. Mọi người đều biết tên cô, mọi người đều biết khuôn mặt của cô, nhưng không ai biết cô thực sự là ai. Tất nhiên điều đó đã thay đổi trong những thập kỷ qua. Các tác phẩm của cô trưng bàytrong các bảo tàng hàng đầu thế giới ngày nay, cô là ngườiphụ nữkết nối với thế kỷ XXI. Đây là câu chuyện của cô ấy.

Bạn đang xem: Yoko ono là ai


*

Facebook

Quý tộc Nhật Bản

Yoko Ono sinh ra trong một gia đình quý tộc. Cha của cô, Eisuko, xuất thân từ một dòng chiến binh Samurai lâu đời, thậm chí có liên quan đến một vị hoàng đế thế kỷ IX. Gia đình mẹ của cô, họ xuất thân từ gia tộc Yasuda, một trong những gia đình giàu có nhất Nhật Bản, bao gồm cả ông cố của cô, người sáng lập ra ngân hàng Yasuda nổi tiếng. Yoko được sinh ra trong dinh thự nguy nga ở thành phố cổ Kamakuro, vào tháng 2 năm 1933. Mặc dù lớn lên trong những môi trường đặc quyền này, cô luôn cảm thấy sự thiếu vắng tình cảm của cha mẹ mình.

Cầu nối giữa hai thế giới

Tất cả thời thơ ấu và tuổi trẻ của cô được đánh dấu bằng sự giao thoa không ngừng giữa Nhật Bản và Hoa Kỳ. Cha của cô, Eisuke, đã buộc phải từ bỏ niềm đam mê của mình với tư cách là một nghệ sĩ piano để giữ một vị trí trong ngân hàng quốc tế, vì lý do này, ông luôn luôn di chuyển. Yoko đã không gặp cha mình cho đến khi cô hai tuổi, khi cô đi du lịch cùng mẹ đến San Francisco, nơi người cha sống. Khoảng năm 1940, họ chuyển tới sống tại Long Island. Lúc này, sự căng thẳng giữa hai nước đang leo thang, cô luôn nhận được những ánh nhìn xa lánh từ hàng xóm của mình. Về phần khi trở lại Nhật Bản, một lần nữa cô không được chào đón bởi cái danh ngoại quốc của mình.


*

Chủ nghĩa hòa bình

Sống ở Tokyo, họ nhận được tin Nhật Bản tấn công Trân Châu Cảng. Yoko nhớ rõ sự không tán thành của cha mẹ cô đối với bạo lực từ chính đất nước quê hương họ. Kể từ giây phút đó, một giai đoạn đáng nhớ hình thành, khởi đầu những đấu tranh vì hoà bình trong cuộc đời Yoko. Giai đoạn đầu, nhà Onos có thể duy trì cuộc sống địa vị cao, nhưng khi chiến tranh tiến triển, các cuộc đột kích vào các thành phố thường xuyên hơn và thực phẩm khan hiếm đi. Bên cạnh đó, người cha Eisuko đang làm việc tại Hà Nội và trong một thời gian dài, không ai nghe được tin tức từ ông. Mẹ của Yoko, bà Isoko tuyệt vọng đưa ba đứa con về quê. Yoko sẽ không bao giờ quên sự khốn khổ khi đi qua các cánh đồng để tìm kiếm thức ăn. Chiến tranh kết thúc trong tin tức về vụ đánh bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki với cái chết 230 nghìn người. Hòa bình, sự vô thường là những khái niệm mà Yoko trân trọng và kiếm tìm bấy lâu.

Âm nhạc

Chủ đề tuyệt vời được khai thác trong cuộc sống của Yoko, cô được giáo dục âm nhạc từ rất sớm. Yoko Ono không bắt đầu khám phá âm nhạc khi cô gặp John Lennon, thực ra cô tham gia buổi hòa nhạc piano đầu tiên ở tuổi lên 4. Cha mẹ cô say mê âm nhạc và luôn kết nối con gái của họ với nhà soạn nhạc tên tuổi như Bach, Beethoven và Brahms và tất nhiên, với cả âm nhạc truyền thống Nhật Bản. Tại Jiyu Gakuen, ngôi trường mà cô theo học tại Tokyo, cô được khuyến khích nghe âm thanh, giai điệu xung quanh mình. Một trong những bài tập về nhà của Yoko thời đó là dịch các giai điệu của loài chim thành các nốt nhạc.


*

Nhiều năm sau, cô đã tự tạo ra các tuyệt phẩm của riêng mình, cô nói với cha mình rằng cô muốn trở thành một nhà soạn nhạc. Thời đó, người cha của Yoko quan niệm rằng ca sĩ sẽ là lựa chọn dễ dàng hơn cho phụ nữ.

Nghệ thuật

Sau khi bỏ học ngành triết tại Đại học Gakushin, cô lại chuyển đến Hoa Kỳ nơi gia đình cô đang sinh sống. Cô vào trường đại học Sarah Laurence, trường dành riêng cho nữ sinh, nơi cô được nhớ đến với hình ảnh ngồi dưới gốc cây viết Haikus (những bài thơ ngắn của Nhật Bản). Đây chính là giai đoạn phát triển đầu tiên trong sự nghiệp soạn nhạc. Những câu hát đơn giản với lời kêu gọi hành động để mở mang trí tưởng tượng và tâm trí của bạn, như Smell Piece và Lighting Piece.

Tư tưởng phương Đông và những kẻ lập dị

Người giáo viên, Sarah Laurence, đã đề nghị cô liên lạc với John Cage và các nhà soạn nhạc khác, những người đang lùng sục ý tưởng mới trong âm nhạc. Trong vài năm đó, bậc thầy vĩ đại D.T Suzuki, đã truyền bá về những giáo lý của Thiền tông. Điều này tạo ra một cộng đồng người ảnh hưởng đến Thế hệ Beat (thuật ngữ chỉ nhóm nhà văn, những người đi theo trào lưu văn hoá của xã hội Mỹ những năm 50, 60, họ không theo nguyên tắc và đẩy mạnh óc sáng tạo tức thời) và toàn bộ cộng đồng nghệ thuật của Làng Greenwich. Chẳng mấy chốc, Yoko được tiếp xúc và bủa vây bởi những người tiên phong trong làng thời trang beatnik (những kẻ lập dị chống lại quy ước xã hội – hippi). Họ không trang điểm, tóc dài tự nhiên và rối bời, quần áo màu đen.

Xem thêm: Người Mẫu Hữu Vi Cao Bao Nhiêu, Người Mẫu Hữu Vi

Con đường Chamber

Trong thế giới ấy, cô gặp Toshi Ichiyanagi, một nhà soạn nhạc xuất sắc của Nhật Bản với học bổng ở Julliard. Họ thuê một căn gác xép ở con đường Chamber, trang bị thưa thớt với những thùng cam. Bị gia đình ruồng bỏ, cô ném mình vào lối sống phóng túng, như một Bohemian. Trong một năm, gác xép của côchuyển thành sân saucho các nghệ sĩNew York biểu diễn (Merce Cunnigham, John Cage, Phillip Glass, v.v.). Cô đã tổ chức những sự kiện này cùng với nhà tiên phong tối giản Le Monte Young, nơi họ tập hợp hơn 200 người, bao gồm Marcel Duchamp và Peggy Guggenheim. Lúc này, Yoko nhận ra rằng bức tranh truyền thống trước nay luôn được vẽ ra dành chocô. Từ ngữ, thậm chí ý tưởng cũng có thể trở thành nghệ thuật. Cô cũng hiểu rằng công việc của mình nên tự phát, sống động và liên tục; các vị khán giả cũng có thể sáng tạonghệ thuật bằng chính tâm trí của mình vàbiến thành nghệ sĩ. Tất cả những ý tưởng này biến cô trở thành người tiên phong không được công nhận về nghệ thuật khái niệm.


*

Gia đình

Cặp đôi Yoko - Toshi quyết định quay trở lại Nhật Bản nơi mà Yokobắt đầu cảm thấy lạc lõng, đó là một thời kì đen tối trong cuộc đời nàng. Cô luôncảm thấy bị đánh giá thấp hoàn toàn, không ai nhận ra tác phẩm của cô nếu đó không phải là sự xuất hiện bên cạnh những nhân vật namnổi tiếng. Cuối cùng, côkết thúc tại một phòng khám sức khỏe tâm thần nơi cô tình cờ gặp gỡ một người đàn ông lạ tên Tony Cox, anh ta là một người hâm mộ tuyệt vời những tác phẩm của Yoko. Trong tình trạng tâm lý dễ bị tổn thương của mình,cô ấy đã kết hôn với anh ta và quay lại New York, họ có một đứa con tên Kyoko. Trong khi Cox chăm sóc đứa trẻ, Yoko tiếp tục với công việcvà không lâu sau, phải lòng chàng trai Lennon. Yoko đã không gặp mặt con gài Kyoko trong vòng 23 năm.


*

Danh tiếng nhỏ

Vào giữa những năm 60, Yoko bắt đầu nhận được sự công nhận cômong đợi. Nghệ thuật khái niệm được công nhận làmột thực tế và cô được các thế hệ mới ngưỡng mộ như một người tiên phong. Có hai tác phẩm từ thời kỳ này có tác động rất lớn: Cut Piece và Nº 5. Trong Cut Piece, Yoko ngồi trên đôi chân của cô,cho phép và khuyến khích khán giả cắt bộ đồ trên ngườibằng một chiếc kéo. Chương trình kết thúc khi cô ấy đã gần như trần truồng.

John Lennon

Trong khi tiếng tăm nhỏ bé của cô ấy đang phát triển trong giới tiên phong, Ono được mời tham gia triển lãm tại Phòng trưng bày Indica ở London. Đêm trước khi khai mạc, một chàng trai xuất hiện,Yokothừa nhận rằng cô là một kẻ hợm hĩnh khi đó,rằng mặc dù cô đã nghe về The Beatles, cô không hề quan tâm. Vào thời điểm John Lennon đã có một chút thảnh thơi với ban nhạc cực kỳ nổi tiếng của mình, họ không còn có thể hát tại các buổi hòa nhạc vì tiếng la hét của người hâm mộ quá lớn. Dạo quanh phòng trưng bày, anh thấy một cô gáiNhật Bản kỳ lạđang chuẩn bị chotác phẩm nghệ thuật của cô.


Danh tiếng lớn

Vì lý lịch của mình, Yoko không bao giờ nhận ra ý nghĩa của việc trở thành vợ của John Lennon. Đó là sự ảnh hưởng vô cùng lớn đến thế giới của cô khi trước đó,cô luôn cảm thấy như một người ngoài cuộc và chỉluôn là một phần của thế giới ngầm. Cô kết hôn với một trong những người đàn ông nổi tiếng nhất thế kỷ XX, một nhân vật được tôn thờ cho đến ngày nay. Câu chuyện của cặp đôi nàylàtình yêu đáng kinh ngạc, đi kèm với một sự phụ thuộc đáng kinh ngạc không kém. John Lennonkhông bao giờ muốn rời xa cô trong một phút, anh đưa cô đến phòng thu âm và bất kỳ sự xuất hiện công khai nào của The Beatles. Điều này làm người hâm mộ và báo chí Anh vô cùng tức giận.

Newyork

Để thoát khỏi sự quấy nhiễu liên tục của báo chí Anh, họ quyết định sống ở New York. Đó là năm 1970 và việc biểu tình chốngđối Chiến tranh Việt Nam đang gia tăng. John và Yoko trở thành những nhân vật đi đầutrong các phong trào hòa bình và dân quyền.


Vụ ám sát John Lennon

Trong những năm tiếp theo, cặp vợ chồng đóng cửa sự nghiệp nghệ thuật của họ. Lennon ở nhà chăm sóc đứa con Sean và Yoko quản lý di sản thương mại khổng lồ của The Beatles. Họ quay lưng lại với con mắt của công chúng và cố gắng sống một cuộc sống bình thường trong căn hộtại Dakota, một tòa nhà gothic nổi tiếng ở Upper West Side. Năm 1980, họ quyết định quay trở lại với những hoạt động nghệ thuật của mình và thu âm Double Fantasy, điều đáng ngạc nhiên là họ nhận được những dấu hiệu tích cực và khả quan từ các nhà phê bình và khán giả, nhất là các tác phẩm của Yoko.

Ngày 8 tháng 12, họ trở về nhà vào đêm khuya từ phòng thu âm, khi một người hâm mộ tên David Chapman cố gắng đưa cho Lennon 5 phát súngở khoảng cách ba mét. Yoko đã ở bên cạnh anh. Trong những tuần tiếp theo, cô không thể rời khỏi giường, cô nhớ lại khung cảnhcơ thể mình run rẩy như thế nào. Nỗi đau mênh mông mất đi tình yêu của đời mình. Sự thương tiếc người chồngkéo dài và rấtkhó khăn với cô. Nhưng trong giai đoạn này, lần đầu tiên, công chúng bắt đầu thực sự yêu mến cô. Đột nhiên mọi người quan tâm đến cô, về công việc và cuộc sống của cô. Nhiều tháng sau, cô phát hành album Mùa của thủy tinh, trong đó có cặp kính đẫm máu Lennon xuất hiệntrên bìa. Các bài hát nói vềcái chết của anh ấy. Từ lúc này, Yoko bắt đầu sử dụng kính râm tối màu như hình ảnh đặc trưng. Với khả năng phục hồi tuyệt vời, người phụ nữ này tiếp tục là một nhân vật nghệ thuật đượccông chúng đón nhận cho đến ngày hôm nay.