Chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy 5 châu của đất nước ta, chiến thắng đó thấm đẫm máu đào của các anh. Phía sau ánh hào quang của chiến thắng là hàng nghìn người con đã nằm xuống nơi đất mẹ để giành lấy sự tự do cho đất nước, cho dân tộc, cho thế hệ sau. Chúng ta thuộc thế hệ sau, được sống trong hòa bình, không bom đạn là nhờ sự hy sinh của các anh. Những người anh hùng dân tộc có người biết mặt biết tên, nhưng cũng có nhiều người đến cả cái tên cũng không biết... đã có những hình ảnh trở thành bất tử đi vào tâm trí, trái tim người Việt như một huyền thoại.

Bạn đang xem: Lấy thân mình lấp lỗ châu mai là ai


12345
1 72
*

2
34
*

3
35
*

Bế Văn Đàn sinh năm 1931 ở xã Triệu Ẩu, huyện Phục Hòa, Tỉnh Cao bằng. Năm 1948 giữa lúc cuộc chiến tranh ở Đông Dương đang diễn ra quyết liệt anh xung phong vào bộ đội. Đảng Cộng Sản quyết định mở chiến dịch Đông Xuân 1953-1954. Anh được phân công làm liên lạc tiểu đoàn.

Một đại đội của tiểu đoàn được giao nhiệm vụ bao vây giữ chân địch ở Mường Bồn. Pháp thấy lực lượng của quân Việt Minh ít, đã tập trung hai đại đội có phi pháo yểm trợ liên tiếp phản kích phá vây, nhưng cả hai lần đều thất bại. Cuộc chiến càng lúc càng căng thẳng, khốc liệt, quân Pháp liều chết lao lên, quân ta tử thủ ngăn chặn bước tiến của chúng.

Lúc đó đại đội được lệnh bằng bất cứ mọi giá phải kìm chân địch lại ở Mường Pồn, để các đơn vị khác triển khai lực lượng, thực hiện các chủ trương của chiến dịch. Mặc dù vừa mới đi công tác về nhưng khi chỉ huy thông báo Bế Văn Đàn lập tức xung phong đi làm nhiệm vụ, anh băng qua mưa bom, bão đạn để truyền lệnh cho các đồng đội kịp thời chính xác. Trận chiến diễn ra ác liệt hơn bao giờ hết, anh liền ở lại đại đội kề vai sát cánh chống địch cùng các anh em.

Xem thêm: Xây Nhà Hướng Tây Nam Có Mát Không ? Làm Thế Nào Để Khắc Phục

Cuộc phản kích của quân Pháp nổ ra lần thứ 3. Đại đội quân ta chỉ còn vỏn vẹn 17 chiến sĩ, bản thân anh cũng đang bị thương nhưng vẫn tiếp tục cùng đồng đội chiến đấu tới cùng. Có một khẩu trung liên của đại đội không bắn được vị xa thủ hi sinh, khẩu còn lại của Chu Văn Pù cũng chẳng thể bắn vì không có chỗ đặt súng, tình hình cấp bách, anh liền chạy lại, không chút ngần ngại cầm 2 chân khẩu súng đặt lên vai mình và hô đồng đội bắn, thấy Pù còn do dự chưa bắn, anh nói "kẻ thù trước mắt, đồng chí có thương tôi thì bắn chết chúng nó đi" trong lúc lấy thân làm giá súng anh còn bị thêm 2 vết thương nữa và hy sinh, nhưng 2 tay anh vẫn ghì chặt chân súng trên đôi vai của mình.


Ảnh minh họa

Trần Can sinh năm 1931 ở xã Sơn Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Mở đầu cho chiến dịch Điện biên Phủ là trận đánh đồi Him Lam, anh được giao nhiệm vụ cắm lá cờ tổ quốc do Hồ Chủ Tịch gia cho quân ta, cắm trên đồn địch. Tiếng súng khai mở chiến dịch bắn ra, mặc kệ cho dù hỏa lực quân pháp bắn ra dữ dội như thế nào, anh vẫn dẫn đầu tiểu đội vượt qua lô cốt tiền duyên, xông thẳng vào sở chỉ huy, anh như một mũi tên lao vun vút bắn thẳng vào tim địch. Rồi nhảy lên lô cốt cắm lá cờ quyết chiến quyết thắng, anh chỉ huy tiểu đội tiêu diệt những tên lính Pháp còn lại trong hầm, bắt sống 25 tên, tịch thu nhiều loại vũ khí.

Trong trận điểm cao 507, Trần Can dẫn đầu đồng đội áp đảo quân Pháp chiếm trọn mỏm cờ, địch đánh trả dữ dội hòng chiếm lại. Ta và địch giành giật nhau từng tấc đất quyết không để mất. Cả 4 đợt phản kích của địch đều bị anh cùng đồng đội chống trả quyết liệt, giữ vững thế trận. Địch mở đợt tấn công thứ 5, chúng ném lựu đạn tới tấp trước khi lao lên, anh cầm lựu đạn ném trả lại và chỉ huy anh em nhảy lên nhảy lên hào đánh giáp lá cà, cán bộ đại đội bị thương vong, Trần Can cũng mang vết thương trên mình nhưng anh quyết tâm chỉ huy bộ đội chiến đấu suốt đêm.


Ảnh minh họa

Trước khi mở màn chiến dịch, một đại đội địch tiến lên định vượt Đồi xanh.Tiểu đội của Đinh Văn Niết nổ súng đánh chặn. Địch tạm lui, rồi sau đó chúng dùng pháo binh bắn dồn dập vào quả đồi rồi cử một cánh quân khác men theo sườn đồi với mục đích tập kích vào tiểu đội của Niết. Cuộc chiến đấu diễn ra vô cùng ác liệt kéo dài cả ngày trời. Bộ đội ta theo sự chỉ huy của tiểu đội trưởng, chia ra làm 2 tổ, một tổ kiềm chế địch, một tổ 3 người xông lên đánh địch.

Ta địch bắn trả quyết liệt, Tiểu đội trưởng Đinh Văn Niết và nhiều anh em khác bị trúng đạn ngã xuống, quá đau xót và căm giận, Hoàng Văn Nô giương lê lên, nhanh như tia chớp, anh xông tới đâm thẳng lưỡi lê vào ngực tên Lê Dương, rồi liên tiếp đâm chết tên thứ 2, tên thứ 3, tên thứ 4 bị anh đâm sâu lún đến tận nòng súng, phải đạp mạnh vào đầu tên địch anh mới rút lưỡi lê ra được. Đang tiếp tục xông lên diệt tên thứ 5 thì anh bị địch xả đạn vào người. Hoàng Văn Nô hy sinh trong tư thế lẫm liệt của người chiến sĩ dũng mãnh, anh hùng.