Đề bài: Kể về một kỉ niệm đáng nhớcủa em

Bài làm


Hẳn ai ai trong cuộc đời này sẽ có những kỷ niệm đáng nhớ của bản thân. Kỷ niệm đó gồm thể là lần mắc lỗi, gồm thể là khi có tác dụng được việc tốt,… và quan lại trọng hơn từ những kỷ niệm đó mang đến ta thêm bao gồm những động lực để sống thật tốt và thất cuộc đời tươi đẹp hơn. Em cũng gồm một kỷ niệm kiến cho em không bao giờ quên đó đó là một lần được điểm kém nhẹm với em đã nói dối bố mẹ.

Bạn đang xem: Kể về một kỉ niệm đáng nhớ

Em ko thể làm sao quên được vào tiết trả bài xích kiểm tra cho lớp môn văn thì em cũng háo hức lắm bởi vì em nhớ hôm đó em cũng có tác dụng được bài, hơn nữa lại là một học sinh giỏi văn nữa. Thế nhưng không giống với mọi khi là bài xích của em được cô khen có cả thời gian được đọc lên trước cả lớp nữa với em luôn luôn tự hào về điều đó. Nhưng Lúc kiểm tra lần này thật là khác. Cô giáo em cũng đã để bài bác kiểm tra của em trả cuối thuộc và đường nét mặt của cô ko vui một chút nào. Em như tất cả linh cảm chẳng lành cùng quan sát vào bài bác kiểm tra của em được điểm 3. Không! Em ko thể như thế nào bao gồm thể tin được vào mắt mình nữa, em bào hoàng biết từng nào. Cố gắng định thần lại xem nguyên nhân vị sao bài kiểm tra văn của em lại bị điểm kém như thế này, quả thật tai hại biết từng nào. Lời phê của cô vào bài xích kiểm tra của em chỉ vẻn vẹn nhị chữ “Lạc đề!”. Thế rồi em cũng mau lẹ vội rubi gập lại bài xích kiểm tra để cấm đoán bạn nào biết đến. Khuôn mặt em lúc đó cứ bần thần chú ý những bạn bao bọc.


Nhìn xung quanh lớp em cảm nhận được bạn làm sao dường như cũng hớn hở với kết quả của bản thân, với cũng chẳng tất cả ai mà lại để ý đến em. Bạn Tân với Mai xuất xắc chơi với em chạy ra hỏi “Lan lại đạt được điểm cao chứ?, Cậu dịp nào trả bài văn chẳng cao nhất nhì lớp”. Em gượng cười đến qua với em thấy buồn lắm. lúc đi về em buồn lắm, cũng chẳng thèm nói chuyện với ai và chắc chắn cô chấm sai nhưng em không dám đọc bài bác kiểm tra kỹ ở bên trên lớp do sợ ai đó nhìn thấy. Em vội về nkhô hanh cùng có bài bác kiểm tra ra coi, thì quả thực em đã lạc đề một bí quyết tai hại biết bao nhiêu. Đề văn ví dụ là tả dòng sông quê hương em cơ mà trong quy trình viết em lại đi kể về kỷ niệm của em.

Xem thêm:


*

Kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em

Tiếng mẹ vọng lên hỏi: “Lan ơi! Hôm ni trả bài bác kiểm tra văn tuần trước bé được mấy?” Em buồn vượt nhưng cũng lo lắng nữa đề nghị em đã nói dối mẹ bảo cũn bình thường như mọi lần thôi. Trong phút ít chốc em đã léo lên ý nghĩ sửa điểm, em lấy cái cây bút bi đỏ để sửa điểm 3 thành điểm 8 bởi vì sợ bố mẹ muốn nhìn bài kiểm tra. Qủa nhiên bố em hỏi và em đưa bài xích kiểm tra đến bố coi, bố chỉ lẳng lặng cùng không nói gì. Tự nhiên em nhận thấy mình thật gồm lỗi biết bao nhiêu. Một ngày, nhì ngày mang lại đến ngày thứ 3 em ko chịu được nữa cần đã quyết trọng điểm nói thật với bố mẹ điểm kém và tự sửa điểm. Lúc đó em nhận thấy bố cười cùng nói “Bố rất vui do bé đã biết nhận lỗi, chứ bố nhìn là biết ko một bài văn làm sao lạc đề cơ mà lại có thể được điểm 8 được. Con ạ! Cuộc sống nó muôn màu sắc và tất cả nhiều điều lắm tất cả những điều ta ko ngờ đến cũng sẽ đến. Quang trọng hơn bé hãy biết chấp nhận cơ mà sửa nó chứ ko phải mặc đến nó một sự lừa lọc nhưu bí quyết con sửa điểm để dối bố mẹ.


Thực sự lúc nghe tới chấm dứt những lời giảng dạy từ bố em cũng nhận ra được rất nhiều điều. Em cũng sẽ cố gắng để gồm thể đạt được những điểm 8,9 điểm 10 môn văn thật chứ không phải là hành động tự sửa điểm đánh trách nát tê. Đây cũng đó là một kỷ niệm đáng nhớ mà không bao giờ em quên được.