Câu chuyện tình bi ai kiểu tiên hiệp của Bạch Tử Họa - Tiểu Cốt trong bộ phim truyền hình Hoa Thiên Cốt đã tạo nên một "cơn sốt" khi công chiếu trên HTV3.

Bạn đang xem: Hoa thiên cốt tên thật là gì


*
Hoắc Kiến Hoa và Triệu Lệ Dĩnh trong Hoa Thiên Cốt - Ảnh: Sina
Hoắc Kiến Hoa đã quá xuất thần khi tạo nên một Bạch Tử Họa bằng xương bằng thịt bước ra từ trang sách. Hay nói chính xác hơn, Bạch Tử Họa trong phim có sức hút hơn rất nhiều so với nguyên tác. Thật ra, nam diễn viên này không cần phải dùng thoại, không cần phải diễn, chỉ cần tạo hình với phong thái, vóc dáng ấy và ánh mắt đầy “ma lực” cũng đã đủ tạo nên Bạch Tử Họa thoát tục, cốt cách phi phàm, một người luôn vì chính đạo với võ công đệ nhất thiên hạ.
Dù chàng có vẻ ngoài lạnh lùng, tôn nghiêm nhưng lại mang một trái tim dịu dàng, ấm áp và đầy lòng cao thượng. Vì mang trong mình trọng trách của một Tôn Thượng với phái Trường Lưu, vì chúng sinh, vì thiên hạ, vì lễ giáo trong quan niệm “Sư - đồ” mà không dám yêu, không dám thừa nhận tình yêu với Tiểu Cốt để rồi phải oằn mình trong đớn đau, dằn vặt.
Thật ra, cái vị trí cao cao tại thượng của một “thượng tiên”, một chưởng môn, một người đã ngàn năm tu đạo, đoạn tuyệt thất tình lục dục ấy đã bị “đánh gục” bởi chữ tình ngay khi lần đầu tiên gặp Hoa Thiên Cốt với thân phận Mạc Băng. Chính vì thế sau này khi gặp lại ở Trường Lưu, dù đã biết Tiểu Cốt chính là kiếp sinh tử của mình nhưng vẫn không đành lòng ra tay giết nàng, còn nhận làm đệ tử, cùng nhau tu đạo trong Tuyệt Tình Điện, trải qua những tháng ngày ngọt ngào dưới danh nghĩa sư đồ.
*
Mối tình Bạch Tử Họa - Tiểu Cốt khiến nhiều người rơi nước mắt
Nhân vật Bạch Tử Họa rất ít thoại, chỉ diễn bằng mắt. Và Hoắc Kiến Hoa đã làm quá tốt điều ấy khi chỉ dùng ánh mắt để chuyển tải cả thế giới tinh thần trong đó: Tình yêu, sự hy sinh, đau đớn, dằn vặt không chỉ với người mình yêu mà còn với cả thiên hạ. Yêu mà không dám thừa nhận, phải tỏ ra lạnh lùng, phải lấy trách nhiệm sư đồ làm “bức bình phong” để thể hiện sự quan tâm và lo lắng rồi đẩy người mình yêu vào chốn trầm luân, bản thân cũng phải chịu sự hành hạ về tinh thần, thể xác. Trong ánh mắt ấy rất xót xa, rất đau đớn… đã làm tan chảy bao trái tim đang thổn thức cho một mối tình không lối thoát. Có lẽ 10 hay 20 năm nữa, cũng không có nam diễn viên nào “vượt mặt” Hoắc Kiến Hoa cho vai diễn này. Người ta có thể không dễ dàng yêu một Hoắc Kiến Hoa ngoài đời dù anh đẹp trai, tài năng nhưng người ta sẽ dễ dàng” nghiêng ngả” vì một Bạch Tử Họa trong phim. Nói thế để thấy rằng đây sẽ là vai diễn “để đời” của nam thần quyền lực nhất làng giải trí Hoa ngữ năm 2015.
58 tập phim, thật ra chỉ có vài phân đoạn cao trào. Trong đó, có một cảnh đắt giá nhất, nhưng góc máy quay lại tỏ ra hời hợt nhất. Nên đã không lột tả đầy đủ được sự đau đớn tận cùng của Bạch Tử Họa khi phải tự tay xử phạt - đâm 101 nhát kiếm vào người mình yêu trước danh môn chính phái để bảo toàn sự tôn nghiêm và luật lệ của Trường Lưu. Thật ra lúc này mới thấy rõ tình yêu mãnh liệt của Tôn Thượng dành cho Tiểu Cốt. Mãnh liệt nhưng phải kìm nén, phải tỏ ra nhẫn tâm để làm yên lòng thiên hạ, lại càng đau đớn gấp ngàn lần hơn. Để rồi sau đó, khi người yêu ngất đi, không biết gì, chàng mới đứng ra nhận thêm 64 đinh tiêu hồn xuyên vào cơ thể: “Tiểu Cốt là đồ đệ của ta, không dạy bảo được đồ nhi là trách nhiệm của sư phụ”. Nhưng thực chất, Bạch Tử Họa đã không nỡ nhẫn tâm nhìn người mình yêu nhận đủ 81 đinh - chắc chắn sẽ chết, nhưng chỉ 17 đinh đâm xuyên cơ thể nàng thì Bạch Tử Họa đã ra lệnh ngừng tay vì không muốn nàng chết. Một sự hy sinh âm thầm và lặng lẽ, tượng trưng cho một tình yêu quá lớn lao, cả thiên hạ đều biết nhưng chỉ có Tiểu Cốt không thể biết, mãi đến sau này mới nghe kể lại.
*
Hoắc Kiến Hoa ngoài đời
*
và khi hóa thân thành Bạch Tử Họa trong Hoa Thiên Cốt - Ảnh: Sina
Tình yêu vốn là thế, con người dù là ai, ở vị trí nào cũng khó thoát lưới tình… Để rồi ngay cả đến Sát Thiên Mạch - một đại ma đầu - thánh quân đầy uy lực, tự cho mình là đệ nhất mỹ nam của toàn lục giới, luôn xem nhan sắc là lẽ sống, là điều quan trọng nhất nhưng cuối cùng lại vì tình yêu thương với Tiểu Cốt sẵn sàng hy sinh công lực trăm năm để cứu nàng, trở thành một kẻ già nua xấu xí rồi chìm vào giấc ngủ đông ngàn năm băng giá. Hay một Đông Phương Úc Khanh đầy toan tính, thù hận, kẻ châm ngòi đẩy đoạn trường tình ái của sư đồ Bạch - Cốt vào bể khổ trầm luân, cuối cùng cũng vì yêu mà xả thân cứu Tiểu Cốt, nguyện chết vì nàng không hối tiếc. Đến cả một sư bá Ma Nghiêm luôn cố chấp, vì lễ giáo, vì tu đạo và bảo vệ phái Trường Lưu nhiều lúc tỏ ra rất ác tâm nhưng phút cuối cùng cũng hối hận, sẵn sàng đổi mạng để cứu Tiểu Cốt…
Phải chăng chữ tình trong Hoa Thiên Cốt quá lênh láng, quá tràn đầy nên dù bị chỉ trích là có nhiều “sạn” trong phim như dùng tiểu xảo quá tệ, cảnh đẹp mà không thật… nhưng rõ ràng người xem đã bỏ qua những tiểu tiết ấy vì cảm xúc đã lấp đầy.

Xem thêm: Vì Sao Vào Facebook Không Được Facebook Trên Máy Tính, Không Đăng Nhập Facebook Được


Thường cái kết hay nhất chính là cái kết khiến lòng người day dứt nhất. Hạnh phúc cuối cùng đôi khi là sự ghép lại từ những mảnh vỡ nên nhiều lúc cũng khó trọn vẹn. Hai nhân vật chính đã có thể ở bên nhau nhưng nhiều ý kiến cho rằng nhà phát hành phim đã cắt bỏ nhiều cảnh “tâm đắc” khiến họ hụt hẫng, không thỏa mãn. Vài phút cuối phim dù kết thúc “có hậu” nhưng quá chóng vánh, không đủ vỗ về những cảm xúc vỡ òa suốt đoạn trường tình ái của hai nhân vật chính với quá nhiều bi kịch và nước mắt. Nhưng sự day dứt bao giờ cũng khiến con người ta mãi không quên, mãi đắm chìm, mãi khắc khoải. Vì đó cũng chính là cảm xúc trong tình yêu, đôi khi thiếu một chút mới thấy khát khao, đủ đầy quá, thỏa mãn rồi thì dễ dàng rơi vào quên lãng.
Còn Tiểu Cốt, lâu nay chuyện nhi nữ thường tình là thế, yêu cuồng si, yêu dại khờ đến mức sẵn sàng hy sinh tất cả cho người mình yêu, chịu bao kiếp nạn, bao thống khổ, vì cứu Bạch Tử Họa mà làm trái đạo trời, lòng người để rồi phải chịu phạt bởi chính tay sư phụ, bị đày đến Man Hoang - nơi cùng cực của sự thống khổ, hiểm nguy. Nước mắt đã rơi cho một trang diễm tình bi ai của hai con người, hai số phận tuy khác nhau về thân phận nhưng lại cùng chung một tấm chân tình - yêu không tàn phai. Để đến cuối cùng, nàng cũng mãi hy sinh, dùng chút sức tàn cứu Bạch Tử Họa, còn lấy danh nghĩa yêu thần nguyền rủa chàng “Đời đời kiếp kiếp, không già không chết, không thương không diệt” như một cách bảo vệ người mình yêu thương mãi mãi được sống. Thật ra vai diễn của Triệu Lệ Dĩnh không phải quá xuất sắc vì bản thân ngoại hình của tiểu hoa đán đã hợp với một Tiểu Cốt có tâm tư trong sáng và thánh thiện rồi nên thành công ở đây chính là đạo diễn phim đã chọn đúng người. Chỉ tiếc sau khi hóa yêu thần có vẻ như Triệu Lệ Dĩnh vẫn diễn “chưa tới” hay nói đúng hơn, những phân đoạn để diễn tả một yêu thần Hoa Thiên Cốt mang trái tim tổn thương quá lớn, từ yêu thành hận không có quá nhiều đất để cô “dụng võ”, chính vì thế người xem đã không thể thấy được một cuộc đấu “sinh tử” trong cuộc chiến nội tâm kiểu tình hận thiên thu.
Thật ra cho đến kết thúc, chỉ có yêu mà không có hận. Tình yêu chân thành đã chiến thắng tất cả, kể cả cái chết. Và họ đã yêu không hối tiếc, hận càng thêm yêu nên Hoa Thiên Cốt dù đầy nước mắt, đầy bi thương nhưng cuối cùng vẫn không có sự đơn độc, không có cảm giác lạnh lẽo, trống vắng của hai trái tim tưởng chừng mãi mãi rời xa nhưng luôn gần nhau, luôn ấm nồng đến mức cái chết cũng không thể chia cách họ.